Từ kỹ sư môi trường thành R&D thực phẩm “bất đắc dĩ”

Từ kỹ sư môi trường thành R&D thực phẩm “bất đắc dĩ”

Ngày còn sinh viên, mình chọn ngành kỹ thuật môi trường với suy nghĩ đơn giản: học xong có việc làm ổn, tương lai đỡ lo. Nhưng đời không phải lúc nào cũng theo kế hoạch. Ra trường, lương thì thấp, công việc thì toàn báo cáo với con số lạnh tanh. Mình bắt đầu thấy trống rỗng, không biết đam mê thật sự của mình nằm ở đâu.

Rồi một cơ duyên bất ngờ tới: một người quen rủ vô xưởng thực phẩm. Ban đầu, mình chỉ nghĩ “thôi thì đi làm cho có tiền”. Ai ngờ đâu, càng làm càng thấy thú vị. Cái mùi thơm của thịt gà luộc, tiếng máy xé sợi chạy rì rì, từng mẻ chà bông ra lò… tất cả đều gợi trong mình sự tò mò.

Mình bắt đầu đặt câu hỏi:

  • Vì sao mẻ này ngon hơn mẻ kia?
  • Tại sao có lúc chà bông tơi xốp, có lúc lại dẻo dính?
  • Có cách nào để snack da cá giòn tan nhưng vẫn giữ được vị béo bùi?

Thế là, từ một kỹ sư môi trường, mình trượt dài thành một anh R&D thực phẩm… “bất đắc dĩ”. Nhưng hóa ra, cái “bất đắc dĩ” này lại đúng là con đường hợp với mình nhất.

Mình nhận ra kiến thức cũ không hề phí. Tư duy hệ thống, thói quen phân tích số liệu từ ngành môi trường lại giúp mình nhìn quy trình sản xuất thực phẩm theo góc khác, dễ tối ưu hơn. Quan trọng hơn, mình học được rằng: đam mê không phải lúc nào cũng có sẵn, nó có thể nảy sinh trong quá trình mình dấn thân.

Nếu có một điều mình muốn nhắn gửi, thì đó là:
– Đừng sợ đi đường vòng.
– Đừng buồn khi thấy mình “sai ngành”.
– Cứ bước đi, rồi bạn sẽ tìm thấy nơi mình thuộc về.

Nhìn lại, mình biết ơn cái “ngõ rẽ bất đắc dĩ” năm nào. Nhờ nó mà hôm nay mình được sống với nghề, được tạo ra sản phẩm mới, và quan trọng nhất là được thấy niềm vui của khách hàng khi họ thưởng thức.

Mình có thể giúp gì?

Cái mình hay làm nhất là giúp ra món mới nhanh gọn. Không cần thử tới cả chục vòng, chỉ cần vài lần chỉnh là đã có món hợp ý người ăn. Món nào ra rồi thì giữ vị ổn định, hôm nay sao thì mai vẫn vậy, để bạn bán hàng khỏi phải nghe khách càm ràm “sao bữa nay khác bữa trước”.

Cách mình sắp xếp cũng rõ ràng, ai vào ca cũng làm được, không phải phụ thuộc duy nhất vào một người “giỏi nghề”. Và quan trọng là giảm bớt mấy khâu thừa, làm gọn gàng, ít hao hụt, để chi phí không đội lên kiểu “ăn tô phở mà trả như nhà hàng 5 sao”.

Cách mình làm việc (rất đời thường)

Đầu tiên là ngồi nghe. Bạn kể cho mình nghe khách của bạn là ai, họ thích vị gì, bán ở đâu, mức giá nào thì hợp. Sau đó mình làm vài phiên bản, mời bạn nếm thử. Thấy ngon thì gật, thấy chưa ổn thì… cứ chê thoải mái, càng thật lòng càng tốt.

Nhiều khi khách nói chê mà ăn hết sạch, mình cũng cười trừ nhưng vẫn ghi chú lại. Khi bạn đã ưng, mình viết quy trình rõ ràng, rồi cùng nhau chạy vài mẻ để chắc tay. Không cần dùng mấy thuật ngữ hàn lâm khó nhớ, chỉ cần ăn thấy ngon, làm thấy gọn, bán thấy yên tâm là đủ.

Đó là cái chất “đời thường” mình chọn: làm thực phẩm không chỉ để có món ăn mà là để người bán nhẹ đầu, người ăn vui bụng.

“Bất đắc dĩ” chỉ là khởi đầu

Mình rẽ sang thực phẩm vì cơ duyên, nhưng ở lại vì thấy hợp và thấy mình làm được việc. Vui nhất là khoảnh khắc một sản phẩm từ ý tưởng thành món ăn nằm gọn trong tay người mua, họ cười và nói “đợt này ngon nghen”.

Nếu bạn đang muốn làm một món mới, hoặc chỉnh món cũ cho đều tay hơn, mình rất sẵn lòng đồng hành bằng cách giản dị nhất: nghe kỹ, làm kỹ, và chỉ chốt khi cùng nhau thấy… ngon.

Đang tải đánh giá...

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *